The Tao of Longevity – Ý Nghĩa của Sự Sống
Đời người là hữu hạn.
Khi còn trẻ, chúng ta thường cảm thấy điều đó rất xa xôi, giống như một ngọn núi mờ sau màn sương buổi sáng. Chúng ta sống như thể thời gian là vô tận. Chúng ta học hành, làm việc, xây dựng gia đình, theo đuổi công danh và sự nghiệp, lo lắng về tiền bạc, mơ về tương lai, và quên rằng một ngày nào đó chính mình cũng sẽ biến mất khỏi thế giới này.
Nhưng khi ta lớn tuổi hơn, sự thật ấy dần tiến lại gần. Ta bắt đầu nhận ra rằng dù không có mình, núi vẫn đứng đó, sông vẫn và sẽ chảy mãi. Trái Đất vẫn tiếp tục quay quanh mặt trời đều đặng, mỗi ngày. Mỗi buổi sáng mặt trời vẫn mọc, và mỗi buổi chiều hoàng hôn vẫn buông xuống.
Rồi một câu hỏi triết lý sâu thẳm xuất hiện:
“Ý nghĩa của cuộc đời là gì?”
Tại sao chúng ta được sinh ra, chỉ để tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn rồi biến mất? Tại sao ta xuất hiện trong vũ trụ bao la nầy như một tia lửa nhỏ trong đêm tối, rồi cuối cùng trở về với cát bụi?
Câu trả lời của tôi là:
“Học hỏi là một hành trình, một cách sống, và cũng là ý nghĩa của cuộc đời.”
Khi nói đến học hỏi, tôi không chỉ nói về trường học, bằng cấp hay thi cử. Tôi nói đến sự học theo nghĩa sâu xa nhất của con người: quan sát, tò mò, đặt câu hỏi, tìm hiểu, và cảm thấy mình sống động hơn qua sự hiểu biết tìm được.
Học là lắng nghe và trò chuyện với thiên nhiên.
Vật lý giúp ta hiểu những vì sao cháy sáng như thế nào, hành tinh chuyển động vì đâu, ánh sáng đi qua không gian bằng cách nào. Hóa học cho ta thấy những nguyên tử nhỏ bé đã kết hợp để tạo thành nước, không khí, đá, máu, hoa lá và chính sự sống như thế nào. Bộ môn Sinh học cho ta thấy từ một tế bào nhỏ bé, thiên nhiên có thể tạo thành một cái cây to, một con chim, một cánh bướm hay một con người.
Khi học hỏi, ta thấy như thiên nhiên đang “đối thoại” với ta.
Bình minh không còn chỉ là đẹp nữa. Ta hiểu đó kết quả của trái đất quay chung quanh mặt trời. Một bông hoa không còn chỉ có màu sắc. Nó trở thành một sự sống được tạo nên từ ánh nắng, đất, nước và thời gian. Một hơi thở không còn chỉ là điều bình thường. Nó trở thành sự trao đổi thầm lặng giữa con người, cây xanh, và khí quyển của hành tinh nầy.
Qua học hỏi, ta nhận ra mình không tách rời khỏi thiên nhiên. Ta chính là thiên nhiên và trở nên có ý thức về sự hiện hữu của nó.
Một con chim hót mỗi buổi sáng, một cánh bướm chỉ sống qua một mùa hè ngắn ngủi. Con người có thể sống tám mươi năm, nhiều hơn hoặc ít hơn. Đối với chúng ta, một dòng sông hay một ngọn núi dường như vĩnh cửu. Nhưng theo thời gian thì sông cũng sẽ cạn và núi cũng sẽ mòn. Các mãnh lục địa trôi, va chạm vào nhau tạo nên những hình thể địa lý mới. Người xưa nói: ‘Thương hải biến vi tang điền". Biển xanh tưởng bất biến, cũng có thể hóa thành ruộng dâu.
Ngay cả trái đất cũng không tồn tại mãi mãi. Nó được sinh ra từ cát bụi của vũ trụ, và một ngày nào đó cũng sẽ thay đổi, tan biến đi để trở thành như hành tinh, thiên thể khác. Mặt Trời cũng đã được sinh ra, và một ngày kia khi cháy hết nhiên liệu nó cũng sẽ chết.
Mọi thứ đều mang tính tương đối.
Đời sống của một con bướm ngắn so với con người. Đời người ngắn so với núi và sông. Núi non chỉ là khoảnh khắc nhỏ nếu so sánh với tuổi thọ của hành tinh nầy. Và hành tinh cũng chỉ là một cái chớp mắt đối với thời gian của vũ trụ.
Sự tồn tại là một vũ điệu vũ trụ của sinh ra, biến đổi, chết đi và tái sinh.
Trong vũ điệu kỳ diệu ấy, sự học hỏi mang lại cho đời sống con người một ý nghĩa đặc biệt. Ta không thể sống mãi, nhưng ta có thể sống từng giây, từng phút khi còn hiện hữu. Mỗi ngày, buổi sáng khi thức dậy sự hiểu biết của ta hôm nay nhiều hơn hôm qua một chút. Ta có thể truyền lại trí tuệ và sự hiểu biết nầy cho con cháu, cũng như lòng từ bi, đức bác ái của ta cho mọi người, và ngay cả những câu hỏi chưa có câu trả lời cho tương lai.
Vì thế, sống không có mục đích là kéo dài tuổi thọ, mà là sống sâu sắc hơn, sống thật hơn trong từng phút giây của đời sống.
Một đời sống lâu dài nhưng thiếu sự tò mò có thể trở thành nhạt nhẻo, nhàm chán, không hứng thú. Nhưng một cuộc đời luôn học hỏi thì vẫn sinh động ngay, cả trong tuổi già. Mỗi ý tưởng mới giống như một mặt trời nhỏ mọc lên trong tâm trí. Mỗi khám phá là một cây cầu nối của sự hiểu biết hơn giữa con người và thiên nhiên quanh ta.
Đó là lý do tại sao học hỏi là một lối sống.
Khi ta ngừng học, phổi của ta vẫn thở, nhưng trí não của ta đã ngừng thay đổi và sẽ suy thoái dần vì ta đã không dùng nó nữa, như một bắp thịt teo lại vì đã ngưng vận động. Khi ta tiếp tục học hỏi, ngay cả khi tóc đã bạc, ta vẫn kết nối với mạch sống của dòng sông nhiệt huyết đang chảy trong tim ta. Ta vẫn trầm trồ, ngưỡng mộ sự vĩ đại của ngọn núi, biển cả rộng lớn của sự hiểu biết. Ta giống như một cây cổ thụ vẫn đâm chồi non mỗi độ xuân về, vẫn rung với gió, mơ theo trăng trong những đêm khuya khi khí trời trở lạnh.
Có lẽ mục đích của cuộc đời không phải là tìm ra một câu trả lời cuối cùng. Có lẽ mục đích ấy là được tham gia một cách có ý thức vào chính điều huyền diệu ấy.
Chúng ta sinh ra từ thiên nhiên, sống trong thiên nhiên, học từ thiên nhiên để cuối cùng trở về với thiên nhiên.
Giữa lúc sinh ra và trở về cát bụi, chúng ta được trao cho một cơ hội ngắn ngủi nhưng quý giá để biết ngạc nhiên trước sự tồn tại và mầu nhiệm của trời đất
Và trong sự ngạc nhiên ấy, ta đã thật sự sống.
Học hỏi không phải là để chuẩn bị cho cuộc sống.
Học hỏi chính là cuộc sống.